Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2020

Phụ nữ không học 'nữ công gia chánh' thì ai học

Người nữ giới trưởng thành ngày nay đều lớp việc làm và san sớt kinh tế với chồng. Trường hợp chồng làm ra nhiều tiền, người vợ dù không đi làm cũng không "đầu tắt mặt tối" để lo cơm cháo nữa, vì việc nhà đã có người giúp việc làm. Việc nhà không còn là riêng của đàn bà nhưng không có nghĩa nó trở thành việc của đàn ông.

từng lớp dần bình đẳng nam nữ hơn nhưng không phải cái gì cũng chia đôi. Cưới xin thì nhà trai phải đến ăn hỏi, xin cưới. Nhà cửa cho đôi trẻ đa phần là nhà trai lo. Gia đình nghèo khó thì ông chồng thường bị trách bất tài, không lo được cho vợ con. Còn việc nhà thì sao? Việc nhà là chợ búa, cơm cháo, rửa bát quét nhà, giặt, chăm sóc vật nuôi, cây cối, sang sửa hỏng nho nhỏ như mộc nề điện nước... Trước kia thường quy ước đàn ông lo việc mộc, nề điện nước là những việc thuộc kỹ thuật mới (khi đàn bà ít được dạy các việc đó), nữ công gia chánh là việc chị em. Việc nhà quả thật không ít. Nếu nữ giới ở nhà, việc nhà chắc cũng gần 8 tiếng, tương đương đàn ông 8 tiếng đi làm, bởi vậy ngày xưa mới cắt cử như vậy.

ngày nay, chị em cũng đi làm, việc nhà dồn hết cho họ là không được, thành thử đàn ông được đề nghị chia sẻ. Khoa học kỹ thuật cũng giúp giảm bớt nhiều việc nhà. Vợ chồng san sớt việc nhà, thêm con cái trợ giúp thì mọi việc vẫn ổn. Như vậy không có nghĩa là nữ giới không cần học nữ công gia chánh, không học sẽ không làm được, không làm được thì nói gì đến chuyện san sẻ, dù chia sẻ cũng có chính phụ để dễ phân công, dễ học tập. Cả Tây lẫn ta, chúng ta đều thấy các ông lên mạng san sẻ nhau cách sử dụng máy công cụ để DIY (Do it yourself), tôn tạo, đóng đồ. Các chị san sớt nhau cách chế biến món ngon, cách điểm trang, chọn áo xống... Như vậy, dù là san sẻ việc nhà nhưng xu thế chính vẫn là chị em lo đun nấu, các anh lo kỹ thuật. Do việc nhà nhiều hơn, các anh cần phụ thêm như chuẩn bị thực phẩm, phơi đồ, quét nhà... Đó là cơ sở để gia đình hạnh phúc.

Các bạn đọc trên đây lại xúm vào bênh vực một cô gái không biết, không tự giác, không nạm học để làm việc nhà. Phê phán mệnh đề "Việc nhà là của phụ nữ", họ quay sang ủng hộ mệnh đề "Việc nhà không phải là việc của phụ nữ" và "yêu cầu nữ giới học nữ công gia chánh là thủ cựu, lạc hậu". Vậy theo các bạn, từng lớp, gia đình nên cắt cử thế nào? Về tổng thể, việc cơm cháo nên để ai chính, ai phụ (về từng gia đình, sẽ cứ thời gian, trình độ, sức khỏe của vợ và chồng)? phóng thích phụ nữ, các bạn muốn Giải phóng đến mức nào? Vứt hết việc nhà cho đàn ông?

Về cách ứng xử trong gia đình và ngoài tầng lớp, nhiệt tình viện trợ người khác luôn là đức tính được biểu dương, khuyến khích. có lẽ nào là cổ hủ nếu khuyên người người trẻ nhường chỗ cho người già trên xe, nam giới giúp phụ nữ khuân đồ, sang sửa đồ đoàn, phụ nữ giúp nam giới dọn dẹp nhà cửa, đi chợ mua đồ... Mọi người có quyền giúp hoặc không giúp nhưng thế giới sẽ đẹp hơn nếu giúp lẫn nhau. Về tác phong, mọi người học kỹ năng mềm sẽ biết các luật lệ bắt tay như thế nào, giới thiệu với nhau ra sao, vậy việc yêu cầu thực hiện các lề luật ăn mặc, đứng ngồi khi giao du với nhau dù là người trong nhà hay ngoài tầng lớp cũng nên biểu dương chứ sao lại ném đá? Thoải mái sẽ thích thật nhưng phép lịch sự vẫn cần giữ. Đó không phải là gượng ép, sống không thật hay làm cho người khác xem mà là giáo dục.

Ở một nhà hàng tại Singapore, thực khách bàn bên cạnh đứng dậy bỏ đi khi có một vị khách bỏ dép, co chân lên ghế. Họ thủ cựu lạc hậu hay vị khách co chân lên ghế kia kém văn minh? Một cô gái biết giữ ý, vào phòng ngủ nằm nghỉ khi mỏi đáng yêu hay cô gái thoải mái nằm ngả ngớn trên ghế giữa mấy người đàn ông đang nói chuyện dễ thương hơn? Ở trường bay, dù còn nhiều ghế trống nhưng hành vi nằm trên ghế cũng không hay chứ chưa nói đến một cô gái nằm giữa đám đàn ông trong phòng khách. Vậy mà các bạn ủng hộ việc "sống thực với con người mình", "hồn nhiên, vô tư lự" của cô gái. Có một anh gặp khó khăn trong cuộc sống, khi được cộng đồng mạng biết và viện trợ, anh chia sẻ một phần đông tiền nhận được cho người khác khó khăn hơn mà anh biết. Anh ấy có đáng khen hơn là giữ lại dùng hết "để coi trọng người cho"? Vậy mà khi được mẹ chồng gắp cho miếng thịt ngon nhất đĩa, cô gái nên chuyển miếng thịt đó cho cháu nhỏ ngồi cùng mâm thì các bạn ném đá họ. Các bạn có biết mình đang làm gì không?

hiện không còn là thời khó khăn để việc ông chồng tiếp khách ở nhà trên, vợ con ăn đầu thừa đuôi thẹo dưới bếp như xưa nữa, không còn nam mâm trên nhà, nữ mâm dưới bếp, có điều còn rất nhiều phép xã giao cần học tập. Người Hàn, người Nhật cúi chào cấp trên, người già. Nam giới châu Âu nhường đàn bà đi trước. Cụng ly với người lớn tuổi, cấp trên thì để ly thấp một tí, không nói leo, cắt lời người khác, xếp hàng thứ tự, không chen ngang..., những cái đó không phải là hủ lậu, phong kiến mà là diễn tả văn hóa của mỗi dân tộc, mỗi con người. Đáng tiếc, với mỹ từ "công bằng, đồng đẳng, sống thật với mình" rất nhiều bạn ủng hộ cách sống lai căng, Tây chẳng ra Tây, ta chẳng ra ta. Hơn 1800 comments với đa phần là ném đá bạn Tuấn trong bài " ", không biết các bạn đó có đọc kỹ bài viết không hay họ thực sự nghĩ suy rằng hành động của cô em dâu là thường nhật, còn ông anh chồng là tư tưởng lạc hậu, trọng nam khinh nữ?

Mạnh Cường

độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, đáp thắc mắc.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét