Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2020

Mẹ 'giải cứu' con trước giờ Pháp đóng cửa

"Mẹ ơi, con về nhà được không?", từ Toulouse, Tây Nam nước Pháp, con trai chị Nguyễn Thuý Nga, ở Thuỵ Khuê, Hà Nội - một du học trò ngành quản trị kinh doanh nhắn tin cho mẹ tuần trước khi những thông tin về khả năng EU "vỡ trận" vì Covid-19 càng ngày càng dồn dập.

"Giữa lúc dịch găng tay nhất, giang san bảo mọi người đứng yên. Con ở lại, đợi dịch ổn rồi về được không?", chị Nga trả lời con. Phía bên kia thốt nhiên im lặng, còn bên này, lòng mẹ cũng cảm thấy xót xa. sau hết hai mẹ con đi đến thoả thuận: "Nếu Pháp ổn thì con sẽ không về, vì về cũng là nguy cơ cho đất nước".

Con trai chị Nga (đang được các bạn ôm ở giữa) trước giờ lên máy bay đi du học hè vừa qua. Chàng trai đã lên được chuyến máy bay cuối cùng từ Pháp về Việt Nam lúc 7h sáng 18/3 và đã vào khu cách ly ở ngoại thành Hà Nội. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Con trai chị Nga (đang được các bạn ôm ở giữa) trước giờ lên máy bay đi du học hè vừa qua. Chàng trai đã lên được chuyến máy bay rốt cuộc từ Pháp về Việt Nam lúc 7h sáng 18/3 và đã vào khu cách ly ở ngoại ô Hà Nội. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Hôm chủ nhật (15/3), đọc bài viết của người bạn đại học là chuyên gia phân tách số liệu về Covid-19, nhận thấy nhiều khả năng Pháp sẽ lâm vào tình cảnh giống như Italy, mọi thứ còn lại trong chị Thuý Nga chỉ còn là "về nhà, có bố, có mẹ, có gia đình vẫn hơn". Chị đặt vé cho con về nước vào ngày 17/3.

Song hành trình này không trơn tuột. Đêm 16/3, Tổng thống Emmanuel Macron ra lệnh phong bế toàn quốc. Từ lúc này, người mẹ Việt chạy đua để "giải cứu" con mình.

Nhớ lại những gì vừa sang trọng cùng con trai, chị Nga kể: "bữa nay, ngày của tôi dài 48 tiếng, à không, chắc phải là 72 tiếng. Đó là ngày thời kì trôi chậm nhất tôi từng qua. Đó là những cung bậc xúc cảm thay đổi theo từng giờ. Đó là những cảm giác lo sợ thay đổi theo sự chuyển động của thế giới. Chưa lúc nào, tôi phải nín thở hóng hành động của các nguyên thủ quốc gia".

9h sáng ngày 17/3, tức 3h sáng tại Toulouse, thấy con trai vẫn đang hoạt động trên mạng, chị Nga nhắn nhe: "Sao con chưa ngủ? - "Con vừa ngủ được một chút đột thức không ngủ lại được nữa. Dậy soạn đồ lát còn ra sân bay". Cậu con trai cho biết, Tổng thống vừa thông tin sẽ cấm tuốt luốt các chuyến bay đến và đi khỏi nước Pháp.

"Cấm bay ư? thông tin như một gáo nước lã. Và từ lúc 9h sáng giờ Hà Nội ấy, tôi như dừng thở", chị hồi tưởng.

"VN3114 huỷ chuyển sang AF7529 lên đường 7h. Hoàn vé miễn phí", tin nhắn của hãng hàng không báo về điện thoại của chị. Như vậy là chuyến bay của con trai chị từ Toulouse đến Paris sẽ sớm hơn 2 tiếng. ngay tức khắc chị gọi cho con: "Con phải dậy chuẩn bị ngay đi. Bắt taxi ra sân bay còn kịp chuyến nếu còn muốn về!"

"Nhưng giờ này bến tàu điện ngầm chưa chạy. Taxi không có. Nếu tàu điện chạy lúc 5h30 ra phi trường 6h thì kịp check-in không mẹ?", con trai chị hỏi.

- E là không kịp.

- Vậy con sẽ chạy bộ. 7km, không biết chạy kịp không - Con trai giải đáp.

- Bỏ hết vali lại đi con. Đeo ba lô đi ra trường bay luôn đi. Ra đường vẫy xe, nhờ quá giang đến sân bay xem được không.

- Con ra đường rồi, không chạy được đâu mẹ ạ. Đường không thạo, chạy nhầm là toi luôn. Con đang đợi bến tàu đây. Kịp thì đi, không thì ở lại vậy.

Toàn cơ thể người làm mẹ lúc này đông cứng lại. Chắc không kịp chuyến rồi. Không có taxi, vững chắc lỡ chuyến. "Mẹ ơi, bắt được Uber rồi. 10 phút nữa đến đón" - tin nhắn trả lời của con trai khiến chị Nga nhẹ lòng hơn một tẹo. Từng phút của 10 phút này trôi qua như đoạn băng quay chậm.

"Con ra trường bay rồi ra, tìm thấy cửa check-in rồi. May quá, vẫn kịp chuyến! Mà mẹ ơi, nhỡ bay đến Paris mà theo lệnh Tổng thống không cho bay thì kẹt lại ở đấy cũng chết mất. Quãng đường từ Paris quay lại Toulouse là hơn 700 km. Quay lại bằng gì trong lúc hỗn loạn này nhỉ?"

"Yên tâm đi, phương án B của chúng mình là bắt tàu điện ngầm về Toulouse mà. Con cứ bay đi, mẹ sẽ đi hỏi thăm có lệnh cấm bay chưa và Vietnam Airlines có bay được không nhé. Cứ yên tâm". Đó là lời nói cổ vũ con nhưng cũng chính là để chị tự khích lệ mình - người đang không thấy yên tâm nhất.

Lúc này, lòng người mẹ đã thấy bất an lên cấp độ 9. Cảm giác sự bít tất tay đã kéo chiếc kim trong thân thể kịch đến báo động đỏ. Chợt nhớ mấy người bạn có thể thạo tin của các chuyến bay, chị Nga nhấc máy gọi. Lúc này, ai cũng cảm nhận rõ hơn nỗi lo của người mẹ. Các thao tác hỏi đi nhắn lại rất nhanh. "Vẫn bay nhé. Chưa có quyết định dừng bay về. Có thể đây là chuyến rút cục trước lệnh cấm của Tổng thống. Mà không biết chắc lắm, tình hình đổi thay theo từng giờ. Nhưng vẫn đi nhé. Phương án B vẫn khả thi mà".

"cơ mà lúc này mua vé tàu về Toulouse không dễ đâu mẹ". Con trai chị lại nhắn. "Phải làm thôi. Không có thời kì tâm tính nữa. Mẹ không có phương án C".

10h sáng ngày 17/3, chuyến bay nội địa Toulouse hạ cánh transit ở sân bay Charles de Gaulle (Paris). Vẫn còn quá sớm để biết chuyến bay VN18 có bay được về Hà Nội hay không.

"Mẹ ơi, pin còn 32%. Con vội, quên sạc rồi". thốt nhiên trong đầu chị Nga xuất hiện ảnh ảnh như trong phim hành động Mỹ - đứa trẻ đang bị vây khốn, điện thoại báo hết pin.

"chẳng thể ngờ có ngày tôi phải tham gia đoạn phim ngang trái đó. Lúc này đây, thở thôi cũng đã là một thứ xa xỉ khôn xiết. Hết pin thì làm sao theo dõi từng phút được tâm trạng con ở sân bay như thế nào, làm sao biết họ bay hay không để còn thông báo đây", chị kể.

"Con còn máy tính. Mẹ cứ yên tâm". "Ừ, thế tốt hơn rồi. Con còn quên gì nữa không?". "Con quên tai nghe. Quên bít tất tay. Quên sạc pin". "Thôi, không sao. Đủ pin đến giờ lên tàu bay là ok rồi!" "Bên đấy đang là mấy giờ?". "12g kém 5 phút mẹ ạ". Có đông người Việt không? "Có hơn 10 đứa ở đây. Lâu lắm mới thấy nhiều giọng nói của người thân mình ở đây". Thế con ăn gì đi. "Con mua bánh mỳ mang theo đây rồi. Có mang theo chai nước nữa rồi. Vẫn còn gói bánh quy".

Con trai chị Nga (người đeo khẩu trang đứng phía trong cổng) đã vào khu cách ly ngay sau khi đặt chân xuống sân bay Nội Bài. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Con trai chị Nga (người đeo khẩu trang đứng phía trong cổng) đã vào khu cách ly ngay sau khi đặt chân xuống sân bay Nội Bài. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

"Mẹ ơi, con thấy người của Vietnam Airlines đến mở quầy rồi". Câu nói nghe rất đơn giản, chỉ là một câu trình bày bình thường chẳng mấy ai quan hoài, vậy mà vào lúc này lại là câu nói mang lại niềm hạnh phúc không gì diễn đạt được. Nước mắt chị Nga ứa ra. "Thế tức là sẽ bay đấy con ạ!". "Vâng, mọi người cũng bảo sẽ bay. Mẹ ơi, con vào phi cơ rồi. Ngồi một mình cả dãy. Mệt quá mẹ ạ. Buồn ngủ quá".

"Ừ, ngủ đi con. Ngủ một giấc sẽ về đến nhà thôi. Một ngày quá dài đối với chúng mình con nhỉ. Về nhà đi con".

Con trai chị Nga lên máy bay lúc 13h10 giờ Pháp. Lúc này cũng đúng giờ tan sở tại Việt Nam.

Phan Dương

0 nhận xét:

Đăng nhận xét