Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2020

Muốn cứu vãn hôn nhân

Tuy nhiên cũng có một số ý kiến cho rằng tôi không đúng. Tôi định sẽ ngồi chuyện trò thật trang nghiêm với anh một lần nữa. Trước khi cuộc chuyện trò này diễn ra, tôi muốn mọi người hiểu hơn về cuộc sống của chúng tôi để đưa ra nhận xét khách quan nhất. Nếu có gì đó chưa đúng, tôi sẽ sửa, dù sao người ngoài vẫn có cái nhìn rõ hơn người trong cuộc.

Như anh đã viết ở bài trước, tôi từng có ý định không lấy chồng. Gia đình tôi trước đây khá khó khăn, tôi là chị cả, dưới còn 4 em gái nữa, tôi chỉ tụ tập vào học và làm, kiếm tiền lo cho ba má và các em. Tôi quan niệm việc lo cho bác mẹ và các em sẽ là trách nhiệm suốt đời, nên không định lấy chồng. Mấy năm gần đây các em học xong và đều có việc làm, tôi dần có thời kì chú ý đến bản thân và quen anh.

Anh cùng quê, được mọi người đánh giá là nhân từ, chịu khó, gia đình lại nề nếp. cha mẹ tôi thấy anh tốt, lại kiên nhẫn đeo đuổi nên vài lần khuyên tôi nên nghĩ suy lại. Anh luôn chứng tỏ tình ái với tôi, làm mọi thứ vì tôi. Thêm sự tác động từ hai bên gia đình, tôi dần dần thương và đồng ý cưới. Tôi vốn nghĩ phụ nữ nên độc lập, không dựa dẫm vào ai cả, do vậy ngay từ lúc chuẩn bị cho đám cưới, tôi chủ động lo mọi thứ dù trước đó anh hứa cứ để anh lo.

Sau khi cưới 2 tuần tôi phát hiện có thai. nói trộm vía tôi không nghén gì nên khỏe, có nhẽ thế nên anh cũng thấy thông thường. Mang thai được 2 tháng thì công ty tôi xảy ra chuyện, phải tăng ca thẳng tuột, hôm nào cũng 11-12h đêm mới về, có hôm phải ở lại qua đêm. thời gian đó tôi rất mệt mỏi, thai chưa ổn định nên thường bị đau bụng, chưa một lần nhận chồng quan tâm, hỏi han xem tôi mệt không, ăn gì chưa. Đêm tôi về đến nhà thấy chồng đã ngủ từ bao giờ rồi.

Về chuyện làm việc nhà, thỉnh thoảng anh cũng về sớm nấu cơm. Anh nấu thì tôi rửa bát, không bao giờ anh làm cả hai việc. thu dọn nhà cửa hầu như anh không làm. Tết về nhà chồng, mình tôi lo quét dọn nhà cửa, làm cơm cúng, còn anh ăn xong là ngủ. Có hôm đứng lên ngồi xuống nhiều quá, tôi vào giường định nằm nghỉ một lát thì anh bảo: "Em làm cái gì đâu mà mệt". Mùng 4 Tết, tôi bị đau bụng nên nằm nghỉ trong phòng, mẹ chồng biết chuyện bảo anh vào xem tôi thế nào, có cần đi khám không. Anh vào lật chăn lên, bảo tôi dậy đi. Tôi tủi hờn chỉ nằm khóc.

Lúc chưa cưới, chúng tôi chưa có kế hoạch mua nhà nên thống nhất mỗi tháng anh đưa tôi 18 triệu để lo việc ăn tiêu và hà tằn hà tiện, số còn lại anh giữ để xài riêng. Lương tôi 26 triệu, lương anh 22 triệu, tôi thấy như vậy cũng hợp lý nên không ý kiến gì. Sau khi cưới, tháng nào anh cũng có lý do để chưa đưa tiền cho tôi, vì vẫn lo được nên tôi không đòi hỏi anh. Tháng một mới rồi chúng tôi bàn nhau mua một căn chung cư, anh có vốn trước rồi nên chúng tôi vay thêm 500 triệu nữa (anh vay bạn bè 100 triệu, tôi vay 400 triệu). Số tiền tôi vay chưa cần trả vội, còn số tiền anh vay thì phải trả hàng tháng. Tôi đồng ý với việc anh giữ lại lương để trả số tiền anh đã vay. Anh không nói ra nhưng tôi cảm thấy anh có suy nghĩ đã bỏ một số tiền lớn mua nhà rồi thì những việc khác tôi phải tự lo là chuyện hẳn nhiên.

Hôm trước hai vợ chồng đang chuyện trò phiếm, anh bảo tiền đưa tôi hết, tôi mua gì có bao giờ anh quản lý đâu. Lúc đó tôi mới nói lại cho rõ ràng, mọi ăn xài từ lúc chuẩn bị cưới đến giờ đều mình tôi lo, chưa lấy của anh một đồng nào. có nhẽ cho nên mà anh cho rằng tôi trách về việc không đưa lương. Có vấn đề gì tôi đều đàm luận rất thẳng thắn với anh, trực tiếp có, nhắn có, lần nào anh cũng tìm cách cãi và tìm lỗi sai của tôi để trách trái lại. Lâu dần, tôi chán góp ý với chồng. Đỉnh điểm là 2 lần anh đề cập chuyện ly hôn với tôi. Lần gần đây nhất, anh chửi bới và xúc phạm, tôi bị sốc và khóc rất nhiều. Tôi nói không cần tiền, chỉ cần anh quan hoài thêm một tí, đừng để tôi thấy cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Sau đó anh xin lỗi, hứa sẽ sửa và quan hoài tôi nhiều hơn. Tôi nghĩ đến con nên lượng thứ nhưng quả thực những lời xúc phạm của anh không bao giờ tôi quên. đôi khi những câu nói ấy lại vang lên trong đầu khiến tôi đau lòng.

Tình cảm của tôi với anh nhạt dần. Nếu một lần nữa anh đề cập đến chuyện ly hôn, chắc chắn tôi đồng ý, tôi đã chuẩn bị sẵn ý thức cho chuyện đó rồi. Còn rất nhiều chuyện vặt vãnh nữa xảy ra mà tôi chẳng thể kể hết, tất thảy dồn lại khiến tôi trở thành lầm lũi khi về nhà. Đối với mọi người, anh vẫn là người đàn ông rất tốt, nếu chúng tôi chia tay sẽ là cú sốc với hai gia đình. Tôi cũng tự nhận thấy mình có nhiều thiếu sót, bản thân tự lập đã lâu nên không biết nhõng nhẽo, không biết dịu dàng, ngọt. Tôi cũng tự nhủ sau khi cưới sẽ sửa đổi dần dần, nhưng cách đối của anh làm tôi thấy mình càng phải mạnh mẽ hơn. Tôi không biết mình làm thế đã đúng chưa, phải làm gì với cuộc hôn nhân này? Mong mọi người cho tôi ý kiến khách quan nhất.

Quỳnh

Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được tương trợ, giải đáp thắc mắc.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét